Tự hào là khởi đầu, hành động mới là bản chất
Lịch sử đã chọn ngày 2/9/1945 như một dấu mốc không thể quên của dân tộc Việt Nam, ngày khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, mở ra kỷ nguyên độc lập, tự chủ sau hàng chục năm sống dưới ách đô hộ. Tự hào về quá khứ là điều dễ thấy, nhưng sống sao cho xứng với quá khứ ấy lại là câu chuyện của từng người hôm nay.
Yêu nước, trong chiến tranh, là cầm súng ra mặt trận. Yêu nước thời bình, không còn là máu và nước mắt, nhưng vẫn cần tinh thần chiến đấu: Chống tham nhũng vặt trong chính ngành mình, không tiếp tay cho tiêu cực, phản ánh sai phạm, gìn giữ môi trường sống quanh mình, đi bầu cử đầy đủ, hay đơn giản là không tung tin giả, không đứng ngoài những vấn đề của xã hội.
Nguyễn Minh Khôi (23 tuổi), nhân viên truyền thông tại Hà Nội, cho rằng: “Yêu nước bây giờ không nhất thiết phải làm điều gì quá lớn lao. Mỗi ngày tôi cố gắng làm việc tốt, nộp thuế đầy đủ, giúp bố mẹ hiểu về công nghệ, chia sẻ thông tin đúng sự thật, thế đã là yêu nước rồi". Quan điểm này không lạ, thậm chí đang là “chuẩn mực mới” của lòng yêu nước hiện đại, không hô hào, không khẩu hiệu, mà là hành động âm thầm nhưng bền bỉ.
Tại một trường THPT ở Thanh Hóa, cô giáo Đặng Thị Loan chia sẻ, học sinh lớp cô từng đề xuất tổ chức một buổi “Ngày của đất”, cùng nhau dọn rác quanh trường, thiết kế poster bảo vệ môi trường. “Không ai bảo đó là yêu nước. Nhưng tôi biết, đấy là một biểu hiện rất thật của lòng yêu nước thời nay”, cô Loan xúc động.

Hãy để yêu nước không chỉ là phong trào mùa lễ
Việc treo cờ ngày lễ là một nét đẹp truyền thống, thể hiện lòng thành kính và tự hào. Nhưng sẽ rất khiên cưỡng nếu yêu nước chỉ dừng ở việc giương cao Quốc kỳ, mặc áo đỏ sao vàng và chụp ảnh với chú thích “Tôi yêu Việt Nam”. Nếu ngày mai, rác vẫn vứt bừa bãi, vẫn tìm cách lách luật, đạo đức nghề nghiệp vẫn bị xem nhẹ, thì liệu những bức ảnh rực rỡ hôm nay có còn nhiều ý nghĩa?
Tình yêu nước trong thời đại số không nhất thiết phải là lời hô vang, mà là sống phải có trách nhiệm với cộng đồng, với pháp luật và với chính nghề nghiệp mình đang làm. Đó là bác sĩ không nhận phong bì, là công chức không “gợi ý nhẹ nhàng”, là người trẻ không share tin sai sự thật, là doanh nghiệp không trốn thuế.
Một quốc gia không chỉ mạnh bằng GDP, mà còn bằng niềm tin, sự chính trực và tinh thần công dân chủ động. Quốc khánh không chỉ là ngày để “ăn mừng độc lập” mà cũng là dịp để tự hỏi: Mình đã làm gì hôm nay để góp một viên gạch nhỏ vào tương lai đất nước?
Báo Thanh Tra - Tin tức cập nhật trong ngày