Giữa không khí trang nghiêm và tự hào của ngày hội non sông, một câu chuyện đẹp đã được viết nên, không phải bằng lời ca tiếng hát, mà bằng những hành động thiết thực, giản dị nhưng thấm đẫm ân tình. Đó là câu chuyện về cách Thủ đô và cả nước đã mở rộng vòng tay, chăm lo cho những "người trồng cây" – những cựu chiến binh, những chứng nhân lịch sử đã dành cả thanh xuân và xương máu để vun trồng nên cây độc lập, cho thế hệ hôm nay được hưởng trái ngọt hòa bình.
Về Thủ đô, trong vòng tay của cả dân tộc
Từ khắp mọi nẻo đường của Tổ quốc, những mái đầu bạc, những tấm lưng đã hằn dấu thời gian lại cùng nhau hướng về Hà Nội. Họ, những người lính Cụ Hồ năm xưa, người mang trong mình cả một phần lịch sử dân tộc, có một ước mong cháy bỏng là được một lần nữa sống lại không khí hào hùng, được tận mắt chứng kiến sức mạnh và sự lớn lên của đất nước.
Như cựu chiến binh Trần Văn Thanh (cựu chiến binh tham gia Chiến dịch Thành cổ Quảng Trị năm 1972), dù đã ở tuổi ngoài 70, vẫn một mình đi xe máy hơn 300km từ Nghệ An ra Hà Nội, chỉ để được hòa mình vào dòng người, để được thấy lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên quảng trường Ba Đình lịch sử.

Các cựu chiến binh tại nhà anh Trần Trung Kiên. Ảnh: Minh Hạnh/Laodong
Thế nhưng, hành trình của họ không hề đơn độc. Dường như cả Hà Nội đã chờ sẵn để đón họ về nhà. Một chiến dịch "mở rộng vòng tay" không được phát động bằng văn bản, nhưng lại lan tỏa mạnh mẽ trong từng con tim.
Anh Trần Trung Kiên ở phố Hào Nam, anh Hoàng Lý Hùng, chủ một chuỗi homestay, cùng rất nhiều người dân khác đã không ngần ngại gác lại công việc kinh doanh, dành những căn phòng tiện nghi, sạch sẽ nhất trong ngôi nhà của mình để đón các cựu chiến binh về nghỉ ngơi miễn phí.
Anh Kiên cho biết, bản thân từng là bộ đội, nhiều người thân trong gia đình cũng là bộ đội, nên rất đồng cảm và muốn chia sẻ với các bác cựu chiến binh. Một việc nhỏ thôi cũng thể hiện sự tri ân đến các cựu chiến binh.
Không chỉ là những ngôi nhà riêng, hàng loạt trường học dọc các tuyến phố đoàn diễu binh đi qua cũng đã mở toang cánh cổng. Trường Mầm non 1-6, Trường Tiểu học Lý Thường Kiệt... bỗng trở thành những điểm dừng chân ấm áp.
Các cô giáo, các bạn đoàn viên thanh niên tất bật chuẩn bị từng chai nước, chiếc bánh, hướng dẫn các cụ vào nghỉ ngơi, che mưa che nắng. Hình ảnh những người lính già ngồi nghỉ trong sân trường, được các cháu nhỏ, các bạn trẻ ân cần hỏi han, chăm sóc đã trở thành một biểu tượng đẹp đẽ cho sự chuyển giao thế hệ, nơi quá khứ hào hùng được thế hệ hiện tại trân trọng và biết ơn.
Cựu chiến binh Trần Văn Thanh không giấu nổi sự ngỡ ngàng, xúc động và hạnh phúc khi được người dân Hà Nội đón tiếp rất thân thiện và ấm áp. Chuyến đi ra Thủ đô lần này càng ý nghĩa hơn khi ông được chứng kiến lễ diễu binh, diễu hành A80 - một cột mốc lịch sử, thấy quân đội trưởng thành, được tận mắt nhìn những khí tài hiện đại.

Cựu chiến binh Trần Văn Thanh tại Trường Mầm non 1-6. Ảnh: Laodong.vn
Sự chăm lo chu đáo từ những người "công bộc của dân"
Bên cạnh tình cảm tự phát của người dân, sự quan tâm của chính quyền và các lực lượng chức năng đã góp phần làm nên một kỳ Đại lễ trọn vẹn.
Phường Ba Đình, Thành phố Hà Nội đã bố trí tới 8.000 ghế ngồi ở những vị trí đẹp nhất, trang trọng nhất trên các tuyến phố Trần Phú, Hùng Vương dành riêng cho các cựu chiến binh và người có công. Đây không chỉ là một sự sắp xếp về mặt hậu cần, mà còn là một hành động mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc, khẳng định vị trí danh dự nhất luôn thuộc về những người đã cống hiến cho Tổ quốc.
Đặc biệt, lực lượng Công an Thủ đô đã để lại dấu ấn đậm nét không chỉ trong công tác đảm bảo an ninh trật tự tuyệt đối mà còn ở sự tận tụy, chu đáo trong việc chăm lo cho các đại biểu đặc biệt này. Mỗi câu chuyện là một minh chứng cảm động.
Như trường hợp của cụ Lê Bình, sinh năm 1927, một "nhân chứng sống" của lịch sử gặp khó khăn về đi lại, hay cựu chiến binh Phan Văn Minh, người có nguyện vọng tha thiết được tham dự lễ nhưng điều kiện kinh tế không được dư dả. Các chiến sĩ công an đã trực tiếp đến tận nhà thăm hỏi, nắm bắt tâm tư, rồi cẩn thận lên phương án hỗ trợ. Họ bố trí xe đưa đón, sắp xếp nơi ăn nghỉ, thậm chí cử cán bộ y tế đi kèm để theo dõi sức khỏe, đảm bảo an toàn tuyệt đối.
Như hai cụ chia sẻ, đây là sự động viên tinh thần to lớn, giúp thế hệ đi trước cảm nhận được sự quan tâm, trân trọng của Đảng, Nhà nước và lực lượng Công an đối với những cống hiến, hy sinh của mình. Sự ân cần đó đã xóa đi mọi khoảng cách, làm cho hình ảnh người chiến sĩ công an trở nên gần gũi, thân thương, đúng với vai trò là "công bộc của dân".

Khi lòng biết ơn là bài học lịch sử sống động nhất
Những hành động diễn ra trong dịp Đại lễ vừa qua vượt xa ý nghĩa của những việc làm từ thiện hay hỗ trợ đơn thuần. Nó đã trở thành một bài học lịch sử sống động và sâu sắc nhất về lòng yêu nước và đạo lý "Uống nước nhớ nguồn".
Khi một bạn trẻ trao chai nước cho một cựu chiến binh, khi một gia đình nhường phòng ngủ cho những người lính già xa lạ, đó không chỉ là sự giúp đỡ vật chất. Đó là sự kết nối giữa thế hệ được "hái quả" và những "người trồng cây". Trong những cuộc trò chuyện ngắn ngủi, những câu chuyện về một thời bom đạn, về những trận chiến sinh tử, về lý tưởng sống cao đẹp đã được kể lại một cách tự nhiên. Lịch sử không còn nằm im lìm trên những trang sách mà hiện về sống động qua lời kể của chính những nhân chứng. Đối với thế hệ trẻ, đây là cơ hội quý giá để hiểu thêm về cái giá của hòa bình, để hun đúc thêm lòng tự hào dân tộc và ý thức trách nhiệm với tương lai của đất nước.
Ngược lại, với các cựu chiến binh, sự quan tâm, trân trọng của thế hệ con cháu là nguồn động viên tinh thần to lớn. Nó khẳng định rằng những hy sinh của họ không bao giờ bị lãng quên. Họ thấy được thành quả của cuộc đời mình trong sự trưởng thành của đất nước và trong lòng biết ơn của thế hệ hôm nay. Mối dây liên kết vô hình giữa các thế hệ được thắt chặt, tạo nên sức mạnh đoàn kết dân tộc bền vững, một giá trị cốt lõi làm nên mọi thắng lợi của cách mạng Việt Nam.

Lễ diễu binh, diễu hành kỷ niệm 80 năm ngày Quốc khánh đã khép lại, nhưng dư âm về những ngày hội non sông trọn tình người sẽ còn vang vọng mãi. Nó chứng minh một chân lý giản dị: Một quốc gia vĩ đại không chỉ được đo bằng sức mạnh kinh tế hay quân sự, mà còn được đo bằng lòng biết ơn và sự trân trọng đối với quá khứ, với những người đã làm nên lịch sử. Hà Nội, trái tim của cả nước, đã thể hiện một cách tuyệt vời vai trò đó.
Và những "người trồng cây" năm xưa, trong buổi chiều của cuộc đời, có thể mỉm cười mãn nguyện khi thấy cái cây mà họ vun trồng bằng cả máu xương đang ngày càng xanh tươi, vững chãi, được bao bọc, chở che trong tình yêu thương của cả dân tộc.
Báo Thanh Tra - Tin tức cập nhật trong ngày